Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012 by Lý Tưởng Người Việt

Tin Hà Nội - Bất kể dư luận trong nước đang hết sức bất mãn trước những hành động xâm lấn của Trung cộng về vấn đề biển đảo, các lãnh tụ Cộng sản Việt Nam vẫn tỏ ra khiếp nhược trước quan thày Trung cộng trong các buổi gặp gỡ giữa hai bên. Hôm qua Bộ trưởng Quốc Phòng Cộng sản Việt Nam là Phùng Quang Thanh đã tiếp đón Phó Hiệu trưởng trưởng Đại học Quốc phòng Trung Cộng Vương Tây Hân ở Hà Nội.

osb1 _1_-large-content

Tuyên bố trong dịp này, họ Phùng đã không đưa ra được một lời phản đối nào về hành động xâm lấn của Trung cộng đối với biển đảo Việt Nam, mà chỉ biết ca tụng quan hệ quốc phòng Việt-Trung ngày càng phát triển và còn tỏ lòng biết ơn sự hỗ trợ của phía Trung Cộng đối với Việt Nam từ trước đến nay.
Họ Phùng lại còn khẳng định cái gọi là phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt mà Đặng Tiểu Bình đã đưa ra, và nói ngành quốc phòng hai nước cần tăng cường trao đổi để học hỏi và tin cậy lẫn nhau hơn nữa nhằm bảo đảm hòa bình ổn định, hợp tác phát triển trong khu vực. Đáp lại, đại diện của Bắc Kinh tuyên bố sẽ nhận thêm cán bộ từ Việt Nam sang Trung cộng để nghiên cứu, học tập tại Đại học Quốc phòng Trung Cộng. Quan hệ Việt-Trung thời gian gần đây trở nên căng thẳng vì tranh chấp Biển Đông trước hàng loạt các hành động của Trung Cộng khẳng định chủ quyền trên vùng biển giàu tài nguyên, bất chấp sự phản đối của Việt Nam và các nước khác trong khu vực.
Việt Nam, Phi Luật Tân, Đài Loan, Ấn Độ, và cả Hoa Kỳ đang lên tiếng bày tỏ quan ngại trước việc Bắc Kinh phát hành thông hành in bản đồ hình lưỡi bò. Để phản đối, Việt Nam và Phi Luật Tân quyết định cấp visa rời thay vì đóng dấu thị thực nhập cảnh vào thông hành mới của Trung Cộng. Thế nhưng các nhân vật lãnh đạo của Cộng sản Việt Nam thì vẫn tỏ ra hèn nhát và không dám đề cập đến bất cứ một sự kiện nào trong các buổi gặp gỡ với phía Trung cộng.

by Lý Tưởng Người Việt

Ông Nguyễn Xuân Vinh, đã được một số người lên tiếng cho rằng: "vì ông Nguyễn Xuân vinh là người của Mỹ, cho nên phải đưa ổng lên đứng đầu của Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa".

 

Điều ấy, có nghĩa là "Tập thể CSVNCH" bắt buộc phải đặt dưới quyền chỉ đạo của một người của Mỹ chọn, hay nói cho đúng hơn là của Mỹ, chứ không một vị Sĩ Quan QLVNCH nào khác, nếu không phải là của Mỹ, vì như thế, "Tập thể CSVNCH" sẽ đi "chệch hướng" của Mỹ.

 

Mà muốn biết "không chệch hướng" của Mỹ, thì tất cả dân, quân, cán chính VNCH, cần phải "ôn cố tri tân". Nghĩa là đừng bao giờ quên, mà phải ghi nhớ trong đầu và ghi vào lịch sử cho con cháu Việt Nam, những thế hệ người dân Việt tỵ nạn Cộng sản khắp nơi trên thế giới, và ngay cả nhân dân Việt Nam trong nước rằng: Phải luôn luôn nhớ tất cả những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Đặc biệt nhất, là cái ngày đau thương nhất của nước VNCH, ngày đất nước đã bị vùi chôn dưới những gót giày xâm lăng hung bạo của Cộng sản quốc tế, mà đảng Cộng sản Bắc Việt là công cụ tay sai trực tiếp: 30/4/1975.

 

Đồng thời, chúng ta đừng bao giờ được quên rằng, trong cuộc Hải chiến Hoàng sa, năm 1974, với cố Th/tá Ngụy Văn Thà cùng các chiến hữu của ông đã ngã xuống, đã hy sinh, thủy táng theo Hộ tống hạm HQ10 dưới lòng Biển Đông trước sự chứng kiến và dửng dưng của "đồng minh" Hoa Kỳ. Chúng ta cũng đừng bao giờ quên, chính "đồng minh" Mỹ đã đẩy cả nước Việt Nam Cộng Hòa, trong đó đã có hàng triệu dân, quân, cán, chính của VNCH, mà đa số đã phải bị Việt cộng bỏ tù, hành hạ, trong số đó, có người đã chết, có người còn sống lây lất đâu đó từ quốc nội cũng như tại hải ngoại với những vết thương vẫn còn rướm máu, và không bao giờ lành trở lại!

 

Có phải những đau thương, tang tóc của ngày xưa đã thật sự phai nhạt đi trong lòng của chúng ta? Tôi không tin là như thế, nhưng tôi rất đau lòng, khi thấy một số người vẫn cứ đeo bám lấy "đồng minh" Mỹ; để rồi cứ cho là phải đưa một người đã đào ngũ từ đầu thập niên 1960 lên để cầm đầu "Tập thể CSVNCH".

 

Bởi, trong quá khứ, với thực tế, là chính "đồng minh" Mỹ đã bằng mọi cách để cột tay, trói chân người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, không cho quân đội VNCH được Bắc tiến, để giải phóng miền Bắc, như sự mong ước của bao triệu đồng bào miền Bắc, trong khi đó, người "đồng minh" Mỹ vẫn lén lút "đâm sau lưng đồng minh" bằng những màn "đi đêm" với bọn Tầu Cộng  cũng như đã "biếu không" những súng đạn cho cộng sản bắc Việt, để cho Cộng quân đánh giết đồng bào miền Nam, và sau cùng là bất chấp Hiệp định Paris, 1973 về Việt Nam, để xâm lăng,cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Hòa.

 

Nên nhớ, là trong suốt thời gian kể từ đầu thập niên 1960 cho đến ngày 30/4/1975, ông Nguyễn Xuân Vinh, "là người của Mỹ", cho nên ông Vinh đã chỉ biết đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết, và ông Vinh cũng đã đào ngũ, buông súng, bỏ đất nước Việt Nam, không một lần nhìn về quê hương, dù chỉ một lần lên tiếng cho có lệ. Tuyệt đối, không, ông Nguyễn Xuân Vinh hoàn toàn chỉ biết phục vụ cho quyền lợi nước Mỹ của ông.

 

Còn sau ngày mất nước, ông Vinh cũng vẫn như thế, cho đến khi ông được "người ta" bồng ông ta lên cái ngôi vị "lãnh đạo" của "tập thể CSVNCH", thì thử hỏi, trong suốt hai nhiệm kỳ đã qua ấy, ông NX Vinh đã làm được một chút gì cho đất nước, và ông đã đưa đẩy "Tập thể CSVNCH" đi tới đâu, hành động những gì cho đúng châm ngôn "Tố Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm"???

 

Phải chăng, với đường lối của "đồng minh" mà ông Nguyễn Xuân Vinh là "người của Mỹ".

 

 Vì vậy, cho nên, ngày trước "đồng minh" Mỹ đã đẩy, đã buộc những vị Sĩ quan cũng như tất cả các Chiến sĩ VNCH đã phải buông súng đầu hàng  Cộng sản Bắc Việt, để tiêu hao mòn tuổi trẻ và sinh lực trong các trại giam trá hình qua mỹ từ "cải tạo", và đày đọa nhân dân miền Nam đi đến tận cùng của những cảnh đói khổ, lầm than, chết chóc! Đó là chưa kể đến đạo đức và luân lý bao đời của Dân Tộc bị băng hoại!!! Còn ngày nay, thì chính ông Nguyễn Xuân Vinh đã thay mặt "đồng minh" để kiêm nhiệm luôn cả hai  cái chức: Vừa là "cán bộ quản giáo" vàcũng vừa là "cán bộ quản chế", để một lần nữa, các Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa bị cột tay, trói chân, để cho họ phải sống trong những tháng ngày ảo vọng, mà chờ cho đến ngày phải chết già, mà không cho họ được làm được một điều gì để đóng góp vào công cuộc giải cứu đồng bào tại quốc nội, đồng thời để giành lại sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam. Những sự thật đó, đã được chứng minh qua hai "nhiệm kỳ" cứ lên rồi xuống của ông Nguyễn Xuân Vinh, cũng đều chỉ biết nói "chống Cộng", chứ không hề biết làm bất cứ một điều gì cho đất nước, mà chính ông Nguyễn Xuân Vinh, cũng không làm sao để chối cãi cho được.

 

Nhưng chưa hết, vì mới đây, trước khi sang nước Đức vào ngày 24/11/2012, để gặp ông Nguyễn Hữu Dõng, là "Chủ tịch Phong trào quốc dân Việt Nam hành động Âu Châu" của "ông" Ls Hoàng Duy Hùng "Chủ tịch Phong trào Quốc dân Việt Nam Hành động" , ông cũng đã có cuộc "hội luận" tại Paris, rồi sau đó, người ta được biết là ông Nguyễn Hữu Dõng là "Chủ tịch PTQDVNHĐ Âu Châu" của "Ls Chủ tịch" Hoàng Duy Hùng đã được  thay Tr/tá Nguyễn Nhựt Châu lên nắm giữ chức vụ "Trung tâm trưởng, Trung tâm điều hợp TTCSVNCH Âu Châu". Mà trong lúc "ông" Hoàng Duy Hùng, đã công khai bắt tay với tên "thứ trưởng" Việt cộng Nguyễn Thanh Sơn, như mọi người đã thấy qua những tin tức và hình ảnh. Nhưng có một điều rất lạ, bởi vì kể từ khi vượt biển và đến nước Đức, tôi chỉ nghe nhiều người nói ông Nguyễn Hữu Dõng đã sang Đức bằng con đường "du học" từ trước năm 1975, và đã bị kẹt lại, và đã cùng với hai người bạn đồng môn lập ra "Nhà hàng Việt Nam" và cùng bán với nhau, chứ không nghe nói gì đến chuyện ông Nguyễn Hữu Dõng đi lính hay là sĩ quan của QLVNCH???

 

Nói như thế, vì tôi biết những lần Ls Hoàng Duy Hùng sang nước Đức đều có ở trong nhà ông Nguyễn Hữu Dõng là "thuộc cấp" của mình. Cũng có lần, tôi đã thấy một số người, trong đó có mặt của "ông" Bs Trần Văn Tích, tại "Nhà hàng Việt Nam" của ông Nguyễn Hữu Dõng.

 

Qua những việc làm theo những chuỗi nối kết giữa ông Nguyễn Xuân Vinh, là một "người của Mỹ", cho đến ngày 24/11/2012, ông Nguyễn Xuân Vinh đã từ nước Mỹ của ông Vinh, đã sang tận nước Đức, để gặp "ông" Bs Trần Văn Tích và ông Nguyễn Hữu Dõng, là "Chủ tịch Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động Âu Châu" của "Chủ tịch Trung ương" Hoàng Duy Hùng, trong khi đó, thì tại nước Mỹ "ông" Hoàng Duy Hùng đã công khai gặp gỡ tên "thứ trưởng" Việt cộng Nguyễn Thanh Sơn, để …  "liên kết đấu tranh chống Nghị Quyết 36 của Việt cộng???

HoangDuyHungCauKetVGNguyenThanhSon1

 Hoàng Duy Hùng công khai cấu kết với VGCS qua tên "thứ trưởng" Việt cộng Nguyễn Thanh Sơn...

chúng đang  "liên kết đấu tranh chống Nghị Quyết 36 của Việt cộng???

 Những sự kiện đã xẩy ra theo từng thời điểm như thế, thì quý vị đang đứng trong "Tập thế CSVNCH" sẽ nghĩ sao, và sẽ có hành động như thế nào để trả lời trước tất cả Dân, Quân, Cán, Chính VNCH, dù ở trong hay ngoài nước?

 

Chúng ta cần phải biết: Đất nước Việt Nam, là của người Việt Nam,  và chỉ có người Việt mới thương yêu đất nước Việt và người Việt với nhau; trừ đảng Cộng sản; còn "người của Mỹ" hay người Mỹ, họ đều chỉ biết phục vụ cho nước Mỹ, và suốt đời, cho đến chết, họ cũng chỉ biết đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết.

 

Đức quốc, 28/11/2012

Hà Thanh Vận

------------------------------------------------------ 

 

Nguyễn Xuân Vinh: "Không hề có bắt tay với nghị viên Madison Nguyen"

 Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức

 

trân trọng thông báo

 

Nhằm duy trì khí thế chống cộng trong Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cộng Hoà Liên Bang Đức, Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức phối hợp cùng Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Mönchengladbach và vùng phụ cận sẽ tổ chức một buổi hội thảo tại 

Hội Trường Thánh đường St. Heilig Geist, Stapperweg 335 - 41199 Moenchengladbach Geistenbeck

vào ngày thứ bảy 24 tháng 11 năm 2012 từ 14 giờ đến 21 giờ

với diễn giả chính

Nhà toán học, nhà khoa học không gian đến từ Hoa kỳ

Giáo sư Tiến sĩ Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh

Viện sĩ chính thức của Viện Hàn lâm Không gian Quốc tế

Giáo sư danh dự ngành kỹ thuật không gian (professor emeritus of aerospace engineering) của Đại học Michigan ở Hoa Kỳ Cựu Đại tá Tư lệnh Không quân Quân lực Việt Nam Cộng Hoà

Chủ tịch Hội đồng Đại diện Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà Hải ngoại

qua đề tài:

Thế liên kết đấu tranh chống Nghị Quyết 36 của Việt cộng

 

Đức quốc, ngày 18 tháng 09 năm 2012

TM Ban Chấp Hành

Chủ tịch: Bác sĩ Trần Văn Tích

Phó Chủ tịch Nội vụ: Kỹ sư Phạm Công Hoàng

 

* Mọi chi tiết xin liên lạc về: Nguyễn Văn Rị, tel. 02166/340153 , Bùi Văn Minh tel. 02161/206334, Bs Trần văn Tích tel. 0228-44679696, Phạm công Hoàng tel. 04182-959819, Tôn Vinh tel. 0621-5952129

E-Mail: Tranvantich@hotmail.de; vanri@arcor.de; oavdhpc@aol.com; trinhdotonvinh@yahoo.de

by Lý Tưởng Người Việt

Gần đây, có một số bài viết đặt câu hỏi: Vì sao chưa có cách mạng Vệt Nam?
Nguyên lai là vì nông nỗi nầy đây:
"* Giới trẻ và sinh viên học sinh

ViSaoMột kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết. Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói 'tinh thần dân tộc' vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.

Đây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình.

Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp.. Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp.

Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như 'dân oan biểu tình', 'công nhân đình công'… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.

Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta.

* Trí thức

* Đối với tầng lớp trí thức, những biện pháp 'vừa trấn áp vừa vuốt ve' từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu  không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.

* Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần 'phò chính thống' của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.

* Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.

* Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.

* Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.

* Đa phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Đó là phương cách giết gà từ trong trứng.

Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?"

Trên đây là tài liệu huấn luyện cán bộ kiều vận vc do các bạn Chiến Tranh Chánh Trị VNCH bắt gặp từ ba năm về trước. Khoan vội đánh giá là thật hay giả, chỉ căn cứ vào sự phân tích, lượng giá và chủ trương nhất quán của bạo quyền vc trên thực tế theo như nội dung tài liệu thì nhận thấy có tính cách xác thực.

Bạo quyền cọng sản chủ trương dùng mọi thủ đoạn để làm sa đọa tuổi trẻ và trí thức để không ai dẫn dắt các tầng lớp dân chúng nổi lên chống lại chúng ngỏ hầu chúng muôn năm trường trị. Ngay trong bản tài liệu nầy, câu kết luận thật rõ ràng: "Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa."

Bản hiệu ca của những khóa đầu Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức, Quân Đội Quốc Gia Việt Nam là bản nhạc Khỏe Vì Nước, với câu kết:

Thanh niên ơi!

Hồn thiêng núi sông đợi chờ

Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ

Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng

Trai Đất Việt thề làm đèn sáng thế giới soi chung

Thuở học trò sống với Dượng trong doanh trại Tiểu đoàn 11 Khinh binh QGVN vẫn nghe binh sĩ hát vang và hát theo như vậy, nghe hào hùng mà không rõ vì sao?!

Năm gần bốn mươi tuổi, lên Đại học tù Lào Cai, Hoàng Liên Sơn mới hiểu được khí thiêng sông núi là có thực.

Những ngày mùa đông trên đỉnh Hoàng Liên, khí lạnh buốt óc, nhức xương, tưởng chừng không kham được! Nhưng rồi cơ thể cũng tập quen dần. Lần hồi cái lạnh núi rừng hòa nhập vào cơ thể hòa đồng.

Nắng dưới chân Trường Sơn thiêu đốt thịt da. Đêm về, sức nóng tích tụ từ đá núi tỏa vào phòng giam chật hẹp, đông người hầu như ngạt thở. Sức nung nấu Trường Sơn trui rèn thân thể tăng thêm phần nghị lực.

Thu tới, mát mẻ dịu dàng. Xuân sang mang lại sức hồi sinh sau mùa đông buốt giá.

Tứ thời, bát tiết luân chuyển rèn luyện con người Việt Nam dẽo dai, kham nhẫn, bền bỉ phấn đấu sống còn.

Trải dài lịch sử bốn ngàn năm, dân tộc Việt Nam hấp thụ khí thiêng sông núi vẫn trường tồn là vì vây.

Những đêm dài khoắc khoải mơ hồ, tiếng gió lùa trong khe núi nghe như hồn thiêng núi sông vẫy gọi, đợi chờ.

Ngày nay, tuổi già, hiểu được lẽ ấy nên tin tưởng vào tuổi trẻ Việt Nam với dòng máu Việt tiềm tàng trong huyết quản, một khhi thức tỉnh, sẽ vùng lên như giao long đất Việt, đúng như câu tà quyền cọng sản nhận thức và lo sợ:

"Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói 'tinh thần dân tộc' vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.

Đây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình."

Chắc chắn, rồi đây sẽ có một ĐẠI THIÊN AN MÔN Ở BA ĐÌNH, con giao long tuổi trẻ Việt Nam với " Tinh thần Dân tộc Quật cường", vùng lên, dẹp tan loài lang sói cọng sản tham tàn, phản nước, hại dân theo gương hai Bà Trưng:

Ai xua tan giặc Đông Hán

Ai xua tan giặc Đồng Lân*

 

Nguyễn Nhơn

(*) Bọn giặc cọng An Nam theo đuôi quân xâm lược Tàu

by Lý Tưởng Người Việt
Trước tiên xin được kể một câu chuyện dân gian Việt Nam. 
"Ở một làng nọ có một người phụ nữ nghèo bị mất trộm gà, vừa tiếc của vừa uất ức bà ta chửi cái "thằng nào đó" đã ăn trộm con gà của bà với tất cả những lời lẽ cay nghiệt và sự nguyền rủa độc địa kinh khủng nhất, bà còn lôi cả tổ tiên dòng họ ra để chửi… ở bên này tên trộm cũng tức "ói máu" vì chỉ trộm "có một con gà" mà bị chửi đến mấy ngày liền. 
babui 092012_3Có một ông quan nhân từ và trí tuệ (nhưng không phải là đỉnh cao!) vì muốn lấy lại sự công bằng cho bà và để bảo vệ sự bình yên cho làng xóm, bèn nghĩ ra một diệu kế để bắt tên trộm. 
Vị quan trí tuệ này làm một việc "ngược đời", ông ta ra lệnh cho lính bắt người đàn bà mất gà và đưa ra trước bàn dân thiên hạ để "đấu tố" với tội danh "lạm dụng quyền tự do dân chủ" để "gây rối trật tự công cộng", hình phạt mà bà ta phải chịu là: để cho mọi người trong làng tát vào mặt, người trong làng không ai đồng tình và lấy làm khó hiểu. 
Vì thương cảm cho người đàn bà kia, dân làng chỉ thực hiện cái lệnh ngược đời này một cách "tượng trưng", "lấy lệ". 
Còn tên trộm với lòng căm ghét và thù hận vì đã bị bà lôi cả dòng họ ra chửi liên tục mấy ngày nay lấy làm hả hê, hắn trừng phạt bà bằng một cái tát "trời giáng" khiến mọi người ai cũng lấy làm phẫn uất và bất bình… 
 
Vị quan nhân từ và trí tuệ bèn ra lệnh bắt ngay tên trộm về huyện đường để tra hỏi. Với những biện pháp "nghiệp vụ", tên trộm đã thú nhận chính hắn đã bắt trộm gà của bà hàng xóm. 
Hắn đã dại dột để lộ hành tung khi đã tát như trời giáng vào mặt người phụ nữ vô tội… Sau đó công lý được thực hiện." 
 
Đó là chuyện dân gian Việt Nam,nhưng sao tôi thấy hành động của đảng CSVN đối với những người yêu nước và đấu tranh cho dân chủ giống như hành động của anh trộm gà kia quá!? 
Như chúng ta đã biết đảng CSVN luôn tự đồng hóa mình với nhân dân với đất nước, họ tự xưng là nhà nước "của dân, do dân và vì dân". Thực ra nhà nước tại VN ngày hôm nay chỉ là một hình thức khác của đảng CS. Nói cách khác đảng CS là chủ nhân ông của đất nước này nên nhà nước, quốc hội, công an và quân đội và cả luật pháp chỉ là công cụ trong tay họ, họ tự tung tự tác trên đầu cả dân tộc này…Chúng ta không hài lòng, thậm chí là cực kỳ bất bình với nhà nước, quốc hội hiện nay nhưng chúng ta không chống nhà nước và quốc hội vì bất cứ một quốc gia nào cũng cần có nhà nước và quốc hội để điều hành, chúng ta chỉ chống lại sự độc tài độc tôn và lộng hành của đảng CS cho dù trong thực tế hiện nay không có một ranh giới nào để phân định đâu là đảng CS đâu là nhà nước và đâu là quốc hội, "3 trong một và một cũng chỉ là một" như một bloger nào đó đã nói một cách mỉa mai và khôi hài. 
 
Nếu có ai đó gọi tôi là người chống Cộng tôi cũng không đính chính, tôi chống chủ nghĩa Cộng sản vì chủ nghĩa CS là "tội ác chống nhân loại"*, điều này đã được Hội đồng châu Âu minh định trong nghị quyết 1418, thông qua ngày 25.1.2006 và cũng chính từ sự trải nghiệm cá nhân khi tôi và gia đình mình là nạn nhân của đảng CSVN chứ không chống nhà nước hay dân tộc như những người CS cố tình "uốn lưỡi" để quy kết, chụp mũ cho tôi và những người yêu nước đấu tranh cho tự do dân chủ . 
 
Đảng CS nhân danh nhà nước và nhân dân để đàn áp những con người yêu nước, những tiếng nói đấu tranh đòi tự do dân chủ và một nhà nước thượng tôn luật pháp với thể chế đa đảng. Họ đã làm việc này khi tự cho mình là người "lãnh đạo nhà nước và xã hội" nhưng thực tâm của họ chỉ là bảo vệ đặc quyền đặc lợi của đảng CS, những đảng viên và gia tộc. 
Để giữ được quyền lực và đặc quyền đặc lợi, đảng CS không từ bất cứ thủ đoạn nào để đàn áp những người yêu nước và đối lập. Về đối ngoại họ cũng không từ việc gì để tiếp tục được cai trị và vơ vét bất chấp an ninh quốc gia và tương lai dân tộc đang đứng trước bờ vực của sự diệt vong
 
Chính vì vậy mà họ đã thẳng tay bắt bớ đàn áp những người yêu nước để chứng minh cho người "đồng chí" phương Bắc rằng họ nghiêm chỉnh thực những cam kết của lãnh đạo hai nước!? 
Việc TC muốn độc chiếm biển Đông của VN đã bị cộng đồng thế giới bất bình và lên án chứ không riêng gì người dân Việt Nam, những cường quốc trong khu vực và thế giới như Nhật, Ấn và Mỹ đang có những đối sách "nghiêm túc" để chuẫn bị cho tình huống xấu nhất (như chiến tranh) có thể xảy ra, nhưng theo tôi chiến tranh tại biển Đông là tất yếu. TC độc chiếm biển Đông sẽ đụng chạm đến quyền lợi của nhiều quốc gia, làm thay đổi trật tự và cấu trúc an ninh trong khu vực. Việt Nam và Philippine là hai quốc gia trực tiếp bị phương hại và sẽ trở thành nạn nhân của TC, vậy mà đảng CSVN lại không biết đến sĩ diện quốc gia khi buộc cả dân tộc này phải tôn thờ tình"hữu nghị đời đời bền vững" được ngụy trang dưới chiêu bài "16 chữ vàng" và "4 tốt" của "người đồng chí anh em" với mộng bá quyền không giấu diếm, điều này đặt ra nhiều nghi vấn về ý đồ thực sự của đảng CSVN trong tương quan quốc tế phức tạp này. 
 
Ngày nay TC là hiểm họa của khu vực và thế giới, điều này ai cũng biết chỉ có đảng CSVN là không biết, họ tiếp tục triệt tiêu nội lực của dân tộc để chỉ một mình họ được độc quyền "yêu nước" độc quyền "bảo vệ đất nước"!? 
 
Những người yêu nước và những nhân vật đấu tranh cho một nhà nước dân chủ và thượng tôn luật pháp bị đàn áp khủng bố khốc liệt, những án tù bất công và nặng nề đã được sử dụng để làm nản lòng những ai có lương tri và có trách nhiệm với dân tộc và tổ quốc như trường hợp của anh Nguyễn Văn Hải, chị Tạ Phong Tần, anh Phan Thanh Hải và mới đây nhất là một phiên tòa và một bản án không giống ai dành cho hai người thanh niên trẻ yêu nước và tài hoa là nhạc sĩ Việt Khang và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình. 
 
Tôi đã nghe đi nghe lại nhiều lần hai bài hát của nhạc sĩ Việt Khang: Xin hỏi anh là ai? và Việt Nam tôi đâu? vì rung động bởi ca từ và giai điệu thiết tha của bản nhạc, nhưng điều cuốn hút sự quan tâm và tình cảm của tôi là tài năng hiếm có và tấm lòng sắc son của người nhạc sĩ trẻ này đối quê hương đất nước
 
Qua bản án 4 năm tù giam và 2 năm quản chế với Việt Khang, đảng CSVN đã để lộ nguyên hình là một thế lực đồng lõa với ngoại bang để chống lại dân tộc, họ đã tự nguyện nhận mình là "kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam" như lời trong ca từ bài hát. Còn nếu trong tâm thức của những người CSVN không có mặc cảm tội lỗi bán nước thì hà cớ gì bắt tội bài hát và tác giả của nó?, giống như tên trộm gà trong câu chuyện dân gian ở trên, đảng CSVN đã tát một cú "trời giáng" vào mặt những người yêu nước trong đó cụ thể nhất là nhạc sĩ Việt Khang, việc làm của đảng CSVN đã tự tố cáo mình trước công luận. 
 
Đúng là "lạy ông con ở bụi này". 
 
Đối với những người yêu nước và đấu tranh cho dân chủ thì không ai còn lạ gì về đảng CSVN, điều này đã được minh chứng qua Công hàm Phạm Văn Đồng, qua thơ Tố Hữu, nhưng với bản án dành cho hai nhạc sĩ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, và việc bắt cô sinh viên Phương Uyên sẽ giúp cho những ai còn hoài nghi, còn cảm tình với đảng CSVN, còn bị vương vấn, trói buộc bởi quá khứ và quyền lợi có được một cơ hội để nhận diện ai là kẻ bán nước, chống lại dân tộc và ai là những người yêu nước đích thực hết lòng vì tổ quốc dù phải chịu bao điều cay đắng. 
 
Mong rằng tình yêu quê hương, dân tộc và đất nước này sẽ soi sáng cho quý vị, giúp quý vị có một chọn lựa đúng. 
 
Huỳnh ngọc Tuấn 
by Lý Tưởng Người Việt

Sau khi đọc bài Chết dưới tay Trung Quốc Chương II trên BVN (http://www.boxitvn.net/bai/42705), TS Tô Văn Trường (Việt Nam) và GS Nguyễn Đức Tường (Canada) đã gửi đến chúng tôi những thông tin và bài viết dưới đây mà các ông đọc được từ e-mail bạn bè hoặc báo chí tiếng Việt tại Hoa Kỳ. Tất cả đều bắt nguồn từ cuốn Chết dưới tay Trung Quốc nhưng trích dịch các chương mục khác nhau. Chúng tôi cố gắng chú thêm tiếng Hán đối với các tên người Hoa hoặc người Mỹ gốc Hoa cũng như địa danh Trung Hoa, biên tập sơ lược, và xin chuyển đến bạn đọc để cùng tham khảo, nhằm nhận thức rõ và sâu hơn nguy cơ khủng khiếp của việc cộng sản Trung Hoa, tên đao phủ tiềm ẩn nguy hiểm số một của loài người, kể từ khi được Hoa Kỳ nâng đỡ (1972) (thông qua những lời ỏn thót ngu dốt của viên Ngoại trưởng láu cá và đại thực dụng Hoa Kỳ thuở ấy với Tổng thống của y – Kissinger), đã như con sói sổ cũi, mọc lông mọc cánh, và ngày nay đang vừa công khai vừa ngấm ngầm giơ nanh múa vuốt với toàn thế giới, lại âm thầm dùng mọi phương kế đầu độc giết lần giết mòn cả nhân loại, trong khi Hoa Kỳ vì lý do quan hệ giao thương vẫn chưa có biện pháp đối phó quyết liệt.
Bauxite Việt Nam
BAIQIAO TANG 唐百桥 – nhà bất đồng chánh kiến – ông là một trong những sinh viên sống sót trong cuộc thảm sát Thiên An Môn đã trốn thoát được qua Hoa Kỳ. Ông còn là tác giả cuốn sách nổi tiếng: "My Two Chinas" (Hai Trung Quốc của tôi). Baiqiao Tang phát biểu trong buổi hội thảo: "Cuốn sách này sẽ giúp cho quý vị chánh sách tàn ác của nhà cầm quyền Bắc Kinh, một mặt bóp chặt tiếng nói trong nước, một mặt ĐẦU ĐỘC CẢ THẾ GIỚI VỚI NHỮNG SẢN PHẨM NGUY HIỂM, mặt khác ngày càng đầu tư lớn lao vào quốc phòng với giấc mơ thống trị toàn cầu".
 
clip image001_thumb
LI FENGZHI 李 风之 – một cựu gián điệp Trung Cộng trốn lại Hoa Kỳ – phát biểu làm mọi người xúc động: "Tôi thú nhận đã tìm cách hack vào hệ thống của Hoa Kỳ, nhưng một ngày kia tôi thấy mình không thể tiếp tục là khí cụ của một chế độ tàn nhẫn như vậy. Và tôi quyết định ở lại mảnh đất tự do này, hy vọng đem được cách mạng tự do đến cho dân tộc tôi"
http://lh6.ggpht.com/-6xNCU5xScVU/UKfHftWMI2I/AAAAAAAAYhk/yC54rcv_xzs/s1600-h/clip_image002%5B3%5D.jpg
GORDON CHANG 章家敦 là tác giả cuốn sách "The Coming Collapse of China" (Trung Quốc sẽ sụp đổ tức thì) phát biểu: "Quyết tâm lớn mạnh bằng mọi giá, kể cả bóp miệng người dân và vi phạm tất cả mọi luật thương mại quốc tế, tuôn HÀNG HÓA GIẢ và ĐỘC HẠI ra nước ngoài. Trung Cộng không chỉ giết hại thế giới mà còn giết hại chính dân của họ".
http://lh6.ggpht.com/-TUwn7WTgk0o/UKfHiWfVzDI/AAAAAAAAYh4/R72zSVdTMtQ/s1600-h/clip_image003%5B3%5D.jpg
IAN FLETCHER – nhà phân tích kinh tế lão thành – là tác giả cuốn "Free Trade Doesnt Work: What Should Replace IT and Why" (Tự do mậu dịch: Lấy cái gì thay thế nó và tại sao) thì khẳng định rằng: "Chúng ta không thể chơi trò "tự do kinh doanh" với những kẻ không tôn trọng luật chơi".
http://lh4.ggpht.com/-lRLbr4aYzyU/UKfHkrGORwI/AAAAAAAAYiI/U-9YyoLu9S0/s1600-h/clip_image004%5B3%5D.jpg
Để trả lời câu hỏi: "Nhưng chết dưới tay Trung Cộng như thế nào?" Tiến sĩ Peter Navarro nói: "Nhiều cách lắm, bằng hàng hóa độc hại, bằng cạnh tranh bất chánh, bằng cách cướp công ăn việc làm của nhiều quốc gia, bằng các hoạt động gián điệp, chiếm tài nguyên thiên nhiên của các nước láng giềng, chiếm lãnh nhiều thuộc địa bằng mặt trận kinh tế, đánh cắp bí mật quốc phòng và tăng đầu tư vào quân đội, toàn là những thủ đoạn hiểm độc" .
Câu hỏi khác: "Có biện pháp nào để tránh hiểm họa "Chết dưới tay Trung Cộng không?" Tiến sĩ Peter Navarro đáp: "Có chứ ! Nhưng, nó đòi hỏi Hoa Kỳ phải có một chánh sách khác và người dân Hoa Kỳ phải hiểu rõ thảm họa lớn nhất thế giới này!".
[ Nhưng Hoa Kỳ vẫn muốn buôn bán với Trung  Hoa!!]
Trong cuốn "Death By China" (Chết dưới tay Trung Quốc) có đưa ra một số thống kê tiêu biểu:
- Trung Cộng hiện cung cấp cho Hoa Kỳ 60% nước táo đặc, 50% tỏi, 70% thuốc trụ sinh Penicillin, 50% aspirin, 33% thuốc, Tylenol và 99% vitamin C.
- Vật liệu xây dựng "drywall" của Trung Cộng chứa chất Sulfurous gas bốc mùi trứng thối làm cho người cư ngụ bị sưng phổi, ngứa cổ, nghẹt thở và còn làm hư hỏng các ống nước làm hệ thống HVAC như máy lạnh, máy sưởi không làm việc được. Mỗi năm, hàng 100.000 căn nhà của dân Mỹ phải tốn tiền sửa chửa khoảng 15 tỉ USD.
- Về mặt gián điệp, "Death by China" cảnh báo rằng: mỗi năm có khoảng 750.000 người Hoa trong ngành tình báo vào Hoa Kỳ, đánh cắp kỹ thuật quốc phòng đưa về Hoa Lục.
Vũ khí sinh học dưới hình thức hàng độc:
Rõ ràng Trung Cộng đã và đang dùng "vũ khí sinh học" dưới hình thức "hàng độc" để đầu độc nhân loại và dân chúng Hoa Kỳ, đó là loại vũ khí hủy diệt con người một cách tiệm tiến. Hiện nay, nghành công nghệ sinh học đang nở rộ tại Trung Hoa Lục Địa và phát triển nhanh chóng, các sản phẩm độc hại được xuất khẩu ồ ạt, tràn ngập trên khắp thế giới. Xin liệt kê vài hàng độc đã được tìm thấy:
Thuốc Tây giả:
- Tại PANAMA: hơn 300 người tử vong vì uống thuốc ho Made in China có độc chất gây bệnh là "", một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi.
http://lh6.ggpht.com/-levoMDpNzJU/UKfHnD6KnCI/AAAAAAAAYiU/fiK_69UeZs0/s1600-h/clip_image005%5B3%5D.jpg
- Tại HAITI: trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi chết vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như nạn nhân ở Panama. Nhờ sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, người ta khám phá ra nạn nhân tử vong vì thuốc trị sốt cho trẻ em có độc chất "Diethylene Glycol" phát xuất từ Xingang và qua Công ty giao dịch Sinochem International.
- Không chỉ trong dược phẩm có chất Diethylene Glycol, độc chất này còn được Tàu đưa vào kem, giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate. Chính quyền Canada khuyến cáo dân chúng ngưng sử dụng kem đánh răng giả mạo độc hại Made in China.
Dưới chủ đề "Truy lùng thuốc của tử thần" phóng viên của tạp chí Le Nouvel Observateur, kể lại cuộc điều tra của một nhân viên bào chế dược phẩm Thụy Sĩ hầu tóm cổ những kẻ sát nhân đã giết hại hàng ngàn bệnh nhân bằng thuốc giả đến từ Trung Cộng. Cuộc săn lùng chỉ trên địa bàn các quốc gia Cận Đông: Ai Cập, Jordanie, Syrie.
Mở đầu bài viết, phóng viên Jean Paul Mari kể lại câu chuyện của Adel, một người Palestine: Vợ của anh bị ung thư vú, nhờ biết bệnh rất sớm và các bác sỹ lạc quan sẽ chữa được bệnh. Vấn đề thuốc "Imanitib" rất đắt, giá 2000 USD hộp. Để chữa trị cho vợ, Adel đã huy động gia đình bạn bè giúp đỡ đưa vợ sang Israel điều trị, Thời gian đầu, bệnh của vợ anh có vẻ ổn định. Sau đó, anh đưa vợ trở lại Palestine vào bệnh viện tối tân ở Ramallah. Bác sỹ Baker sử dụng loại thuốc nói trên, nhưng giá thành chỉ có một nửa thôi. Vợ của Adel chết 6 tháng sau đó vì thuốc sử dụng tại đây là thuốc giả được pha chế chỉ có nước, pha một ít đường, phẩm màu và một ít aspirine. Giá thành của mỗi họp thuốc nầy là 2 USD.
Điều này đã thúc giục Jean Luc mở cuộc điều tra. Nhân vật trung tâm mạng lưới mà Jean Luc tìm ra được tên Wajee Abu Odeh, một người Jordanie, đến từ Thẩm Quyến ở Hoa Lục. Tại vùng Cận Đông, mạng lưới do Wajee Abu Odeh điều khiển, cung cấp thuốc giả cho Jordanie, Ai Cập, Syrie… họ cung cấp thuốc giả tới 50% thuốc chữa trị ung thư. Không kể các loại thuốc giả chết người này tràn lan ở những vùng ngoại ô nghèo và qua nhiều môi giới nó hiện diện tại những bệnh viện có uy tín ở thủ đô.
http://lh3.ggpht.com/-U5Mj_gv5ZD4/UKfHpHl_byI/AAAAAAAAYio/kuvXJx7vnuo/s1600-h/clip_image006%5B3%5D.jpg
 
Trà Tàu tẩm chất độc chì:
Theo The New Chenese Take Out – Michael E. Telzrow cho biết: Kỹ nghệ sấy khô lá trà tại Trung Cộng đã đạt tới trình độ tinh vi chưa từng có: Các hãng sản xuất trà dùng khí thải từ xe ô tô để làm khô lá trà nhanh chóng bằng cách trải lá trà tươi trên sàn của nhà kho, rồi lái những xe vận tải vào trong, nổ máy để khí thải từ ống khói xe làm khô lá trà. Vấn đề là xăng pha chì và những chất chì độc hại thoát ra theo khói xe bám trên lá trà. Chất độc chì sẽ ngấm dần dẫn đến việc hủy hoại thận và còn nhiều nguy cơ khác.
http://lh4.ggpht.com/-cBKlMq5Ns-o/UKfHsFEEApI/AAAAAAAAYi4/bLX9_H4ZHF8/s1600-h/clip_image007%5B3%5D.jpg
 
Nước tương làm bằng tóc:
Bài viết này của GS, Tse – Yan Lee, B.H.Sci nhằm trình bày cho độc giả biết về một loại nước tương được sản xuất tại Hoa Lục không an toàn và được bày bán khắp nơi tại Hoa Lục và trên thế giới.
Nước tương được chế biến từ đậu nành, gồm có hợp chất protein, carbohydrate không chất béo, dồi dào chất riboflavin (B2) và các chất khoáng như sodium, calcium, phosphorus, sắt, selenium và chất kẽm. Hàng năm, trên khắp thế giới người ta đã sản xuất ra hàng ngàn triệu tấn nước tương để cung ứng cho thị trường tiêu thụ.
http://lh4.ggpht.com/-LEdE0zle2h4/UKfHuiFKvvI/AAAAAAAAYjI/z1Hc1WpuMQ4/s1600-h/clip_image008%5B3%5D.jpg
Vào năm 2003, tại Trung Cộng người ta sản xuất hàng loạt nước tương mang nhãn hiệu "Hongshuai Soy Sauce", áp dụng theo phương pháp sinh hóa và kỹ thuật tân tiến bởi một nhà máy chế biến thực phẩm gia vị không theo phương pháp chế biến cổ điển bằng đậu nành và lúa mì nên giá thành rất rẻ và được các nhà hàng và nhà trường sử dụng rất nhiều.
Tháng Giêng năm 2004, viên quản lý cho một nhóm ký giả của chương trình TV "Weekly Quality Report" biết thành phần của nước tương gồm có "amino acid", "sodium hydroxide", "hydrochloric acid" và mật đường (loại dung dịch phế thải sau khi đã quay ly tâm thành đường cát trắng) và vài chất hóa học khác hòa tan với nước. Nhu cầu chế biến nước tương, hàng tháng nhà máy phải sử dụng đến hàng chục ngàn tấn "amino acid" dưới dạng bột từ một nhà máy sản xuất hóa chất khác.
Sau đó các ký giả đã tìm ra nguyên liệu để bào chế ra loại xi-rô amino acid này tại một nhà máy sinh hóa ở tỉnh Hồ Bắc. Họ trả lời các ký giả rằng "amino acid" chủ yếu chế biến từ tóc con người, thu nhặt được từ các tiệm hớt, uốn tóc và từ các đống rác thải ra ở các bệnh viện khắp nơi trong nước rất dơ bẩn và mang nhiều loại vi khuẩn gây nhiều mầm bệnh khác nhau. Tóc con người chứa nhiều loại hóa chất độc hại như thạch tín "arsenic" và chì "lead" sẽ gây phương hại trầm trọng đến hệ thống tiêu hóa, gan, thận, tim mạch, hệ thần kinh và sinh dục.
Sau khi tin tức ghê tởm này được phổ biến trên toàn thế giới, Hiệp hội Các Quốc gia Châu Âu, Hong Kong, Đài Loan, Nhật, Hoa Kỳ…đã từ chối nhập cảng một số hiệu nước tương và nhiều loại thực phẩm khác sản xuất từ Trung Hoa lục địa vì lý do an toàn cho sức khỏe dân chúng.
http://lh4.ggpht.com/-YjAdjP3A5zA/UKfHwrNKPdI/AAAAAAAAYjY/jD5wHA8ycQ8/s1600-h/clip_image009%5B3%5D.jpg
Tỏi bột, ớt bột nhiễm phóng xạ:
Do khả năng công nghệ bảo quản thực phẩm quá kém nên tỏi bột và ớt bột là sản phẩm nổi tiếng của quận Qixian (杞县), tỉnh Henan (河南) do cơ xưởng Limin (李利敏) sản xuất phải sử dụng chất phóng xạ Cobalt-60 để giữ lâu cho tỏi bột và ớt bột khỏi bị hư hỏng. Ngày 7/6/ 2009, chất Cobalt-60 bị rò rỉ thấm qua quần áo bảo hộ của công nhân và chất phóng xạ Cobalt-60 tuôn ra ngoài không khí, xưởng Limin bị phát hỏa, gây chết chóc cho nhiều người. Có khoảng 800.000 người trong vòng bán kính 50 km đã bỏ của chạy lấy thân. Hàng quán tại Qixian đóng cửa, đường sá vắng tanh như một thành phố chết.
TS Tô Văn Trường gửi trực tiếp cho BVN
***
 
Chết bởi con rồng đỏ Trung Cộng 
Peter W. Navarro & Greg W. Autry - Nguyễn Vinh dịch
http://4.bp.blogspot.com/-MJTYfqNgCNk/TzLT9rnbmrI/AAAAAAAAH_w/ZL_IFU1CmMQ/s1600/chinese-dragon-red.jpg
Chết bởi con rồng Đế quốc:
Trong một cuộc di dân vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, Tàu đang biến cải toàn thể Phi châu thành một thuộc địa mới. Tương tự như Tây phương đã làm trong thế kỷ XVIII và XIX  nhưng quyết liệt và với tầm cỡ lớn hơn nhiều  các lãnh đạo Tàu muốn Phi châu là "chư hầu" ở xa, để vừa giải quyết vấn nạn dân số quá đông, và vừa lấy được tài nguyên. – Daily Mail Online.
Trong khi các  hãng xưởng của Mỹ tiếp tục đóng bụi, trong khi các chính khách Mỹ và các nhà lãnh đạo quân sự chỉ chăm chú vào Trung Đông, và trong khi các chính trị gia ở Washington mê ngủ, Tàu cứ tiến tới. Một triệu quân Tàu di chuyển không ngừng ngang dọc Phi châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược, và chiếm các thị trường mới nổi, không cho Mỹ, Âu châu, Nhật, và các xứ khác vào. Đây là một cái đinh nữa đóng vào nắp quan tài của ngành sản xuất của Mỹ và của thế giới. Thế giới cần phải coi chừng cái đế quốc đang vươn lên này.
Con rồng Đế quốc Tàu là đứa con hoang của Con rồng sản xuất vô độ – tiêu thụ nửa số lượng xi măng và gần nửa số thép của thế giới, một phần ba đồng của Tàu, một phần tư aluminum, và những số lượng vĩ đại các thứ khác như antimony, chromium, cobalt, lithium, zinc, và gỗ. Chính những tài nguyên này và các thứ khác từ nhiều nơi trên thế giới góp phần cho sự tăng trưởng kinh tế và mức sống của mọi quốc gia.
Bauxite và sắt từ những nước như Guinea và Tanzania được dùng để chế biến thành aluminum và thép mà chúng ta cần để sản xuất máy bay ở Seattle, Wahington và để đóng tàu ở Bath, Maine. Đồng từ Chile để làm dây điện, cobalt từ Congo dùng trong các xưởng cơ khí ở Michigan, và niobium từ Brazil dùng trong nhiều thứ từ máy hỏa tiễn cho quốc phòng đến lò điện nguyên tử dân sự.
Lithium từ Bolivia và Nambia dùng trong bình điện xe hơi lai (hybrid), manganese từ Gabon dùng để sản xuất bình nước uống bằng nhựa, và titanium từ những nơi như Mozambique, Madagascar, và Paraguay để sản xuất thép tốt dùng trong việc chế tạo máy bay tuyệt vời Boeing 787 Dreamliner hoặc đầu gối và hông nhân tạo của Johnson & Johnson.
Nhưng Tàu muốn tất cả những tài nguyên thiên nhiên ở tất cả các nước này là của Tàu, dành riêng cho ngành sản xuất của Tàu và để tạo việc làm trong nước Tàu. Nếu chúng ta thụ động đứng nhìn để Tàu tự tung tự tác, thì chúng nên tự đào hố chôn nền kinh tế của chúng ta bằng cái xẻng mạ vàng làm ở Thượng Hải. Nhưng nếu muốn trực diện đế quốc đang lên này để bảo vệ nền kinh tế và an ninh quốc gia, chúng ta cần hiểu rõ trò "nhử mồi" của Bắc Kinh.
Trò nhử mồi của Đế quốc Rồng
Dân của lục địa đẹp mê hồn này cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu đến đây không phải để giúp, mà là để cướp – Daily Mail Online
Kế hoạch nhử mồi của Tàu luôn luôn bắt đầu bằng cùng một cách: Chủ tịch nước, hoặc Thủ tướng, hoặc Bộ trưởng Thương mại đến thủ đô của một xứ xa xôi như Djibouti hay Niger hay Somalia, mà nhiều người Mỹ chẳng biết mấy chỗ này ở đâu trên bản đồ thế giới. Ông ta giơ cao vẫy vẫy một tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng cơ sở như đường sá, cầu cống, hải cảng, xa lộ; hoặc phí phạm như dinh Tổng thống tráng lệ, hoặc AK47 để các lãnh tụ độc tài chà đạp người dân.
Đổi lại, thuộc địa mới chỉ cần chấp nhận hai điều kiện.
Đầu tiên, muốn nhận tiền thì phải giao nộp các tài nguyên thiên nhiên – như vậy Tàu có thể chiếm trọn cho riêng mình tài nguyên thiên nhiên của thuộc địa.
Thứ nhì, phải mở cửa cho hàng đã là thành phẩm từ các xưởng sản xuất của Tàu tràn vào thị trường thuộc địa – như vậy Tàu chiếm luôn thị trường mới nổi này.
Phương pháp để có tài nguyên của Tàu khác rất xa phương pháp của hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, trong đó mọi người dựa vào thị trường toàn cầu để điều phối năng lượng và nguyên vật liêu qua hệ thống giá cả. Phương pháp phân phối tài nguyên bằng thị trường tự do là cốt lõi của nền kinh tế thế giới để mọi người cùng có lợi. Nhưng thay vì hợp tác kiểu tư bản, đế quốc tư bản Bắc Kinh lại chỉ muốn làm đế quốc.
Cái kiểu nhử mồi của con Rồng đang được áp dụng ở Phi Châu, Nam Mỹ, và phần lớn Trung Á, là định nghĩa chính xác cho chủ nghĩa đế quốc: Cướp tài nguyên thiên nhiên của thuộc địa mà những tài nguyên này là tài sản duy nhất của thuộc địa. Mang những tài nguyên này về Tàu thay vì sử dụng tại chỗ để giúp phát triển thuộc địa. Rồi sau đó chuyển ngược những tài nguyên này lại thuộc địa dưới dạng hàng thành phẩm.
Phương pháp này tạo việc làm nơi đế quốc, giúp các công ty đế quốc kiếm tiền, và dĩ nhiên khiến số người thất nghiệp ở thuộc địa càng nhiều thêm.
Phần thuộc địa được hưởng là những việc khai thác nguy hiểm lương thấp, trong khi các việc sản xuất được đưa về Quảng Châu hay Thành Đô (Chengdu) hay Thượng Hải. Tốt Tàu hưởng, xấu thuộc địa chịu.
Ngoại giao bằng tiền kiểu Tàu
Khi quan sát thực tế tại chỗ, chúng tôi tưởng như Tàu đã chiếm Phi châu – Ngoại trưởng Musa Kusa của Libya.
Thực ra trò nhử mồi của Tàu đang xảy ra khắp nơi trên địa cầu.
Angola đã trả nợ cho Tàu số lượng dầu trị giá 10 tỉ đô la và vẫn còn tiếp tục.
Cộng hòa dân chủ Congo đến nay đã trả cho Tàu số lượng tài nguyên tương đương nhiều tỉ đô la.
Ghana đang trả bằng hạt ca cao, Nigeria trả bằng khí đốt, và Sudan lấy vũ khí và trả Tàu bằng dầu. Không một nước nào có lợi trong cuộc trao đổi với Tàu.
Trong khi đó ở Peru, Tàu đang làm chủ cả một ngọn núi đồng; và để mua núi Toromacho của Peru, Tàu đã học từ một câu nói nổi tiếng của W. C. Field, "Không bao giờ cho kẻ khờ một cơ hội". Thực tế là Tàu đã mua được kho đồng quý giá này chỉ với 3 tỉ đô la, kể cả tiền hối lộ, và giờ đang lời tới mức 2,000 %. Trong khi đó các vấn nạn đói khát, mù chữ, nghèo khó, tai nạn lao động, và môi trường ô nhiễm thì dân Peru lãnh đủ.
Trường hợp Peru đã tệ, việc Bắc Kinh trao đổi với lãnh tụ giết người Robert Mugabe của xứ Zimbabwe còn tệ hơn. Bạo chúa già nua run rẩy này đang cai trị một trong các xứ nhiều tài nguyên thiên nhiên nhất và cũng có ít việc làm nhất của thế giới, đã bán số lượng dự trữ platinum của Zimbabwe trị giá 40 tỉ đô la cho Tàu với giá chỉ 5 tỉ, rồi hắn dùng tiền này để xây lâu đài mới, sắm trực thăng vũ trang, chiến đấu cơ phản lực, và súng ống để đè đầu cưỡi cổ dân Zimbabwe.
Chỉ có Tàu mới có khả năng làm vụ kỳ thị và đàn áp người da đen (Apartheid) trước kia trở nên chuyện nhỏ khi so sánh với tình trạng hiện nay.
"Rồi sao?" Có thể bạn hỏi vậy. Tàu cũng phải được hưởng tài nguyên như Mỹ hay Âu châu hay Nhật chứ! Và tại sao người Mỹ cần phải để ý khi Tàu bóc lột mấy xứ Phi châu tham nhũng thối nát, hoặc mấy xứ nghèo mạt ở Nam Mỹ? Nếu lãnh đạo của mấy cái xứ tồi tệ này ngu quá hay tham quá để Tàu lừa gạt, thì kệ họ chứ! Làm sao mà chuyện này ảnh hưởng được đến mấy người làm cho các hãng cơ khí sản xuất đồ bằng graphite ở Bensenville, Illinois, kính màu cho Nhà thờ ở Kokomo, Indiana, hoặc bàn ghế gỗ ở Asheboro, North Carolina? Và làm sao trò nhử tiền của Tàu lại ảnh hưởng được đến hy vọng tìm việc của những người trẻ tốt nghiệp đại học UC Berkeley với bằng hóa học, hoặc tốt nghiệp Georgia Tech với bằng Kỹ sư?… Rồi, ít ra sau đây là một câu trả lời.
Bằng cách thiết lập các thuộc địa ở Phi châu, Á châu, và sân sau của Hoa Kỳ là Nam Mỹ, Tàu càng ngày thâu tóm càng nhiều tài nguyên của thế giới. Kế hoạch này cho Tàu ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá thấp nhất – và như vậy Tàu có lợi thế cạnh tranh với Mỹ và với cả thế giới.
Thực ra kế hoạch thâu tóm tài nguyên thế giới của Tàu cũng tương đương với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên thế giới. Vì khi Tàu kiểm soát bauxite ở Brazil, Equatorial Guinea, và Malawi; đồng ở Congo, Kazakhstan, và Nambia; sắt ở Liberia và omalia; manganese ở Burkina Fasco, Cam Bốt, và Gabon; chì ở Cuba và Tanzania; zinc ở Algeria, Kennya, Nigeria, và Zambia, thì đâu còn gì cho các xưởng ở Cincinnati và Memphis và Pittsburgh – và Munich và Yokohama và Seoul.
Chuyện Tàu "cấm vận" khiến xe hơi tương lai sẽ được sản xuất ở Lan Châu (Lanzhou) và Vu Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville; máy bay tương lai sẽ được sản xuất ở Tân Châu (Binzhou)và Thẩm Dương (Shenyang) thay vì ở Seattle và Wichita; chíp máy vi tính tương lai sẽ được làm tại Đại Liên (Dalian) và Thiên Tân (Tianjin) thay vì tại Silicon Valley; và thép của thế kỷ XXI sẽ được sản xuất ngày càng nhiều hơn ở Đường Sơn (Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham, Alabama, và Granite City, Illinois.
Đây chắc chắn không phải là cách thị trường tự do và sự hợp tác thương mại quốc tế hoạt động. Và tất cả chúng ta đáng lẽ phải nổi nóng với chuyện đang xảy ra này. Nhưng trong các phòng họp chính trị ở Berlin, Tokyo, và Washington, thái độ của các chính khách có vẻ ngày càng giống như Rhett Butler trong phim Cuốn theo chiều gió: "Anh nói thiệt cưng nghe, anh chẳng thèm để ý".
Dân con Rồng tràn ngập Đại lục Đen
Không cần biết Tàu nói gì, thực tế rõ ràng là không phải chỉ có Kỹ sư và khoa học gia Tàu đến Phi châu. Nông dân cũng đến luôn. Đúng là thực dân kiểu mới. Hoàn toàn không có đạo đức, không có giá trị gì cả – Mustafa al-Gindi, Thành viên Nghị viện Ai Cập
Trong khi Tàu phát triển và các nước sản xuất khác có nguy cơ xuống dốc, các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabwe vẫn trong tình trạng đói nghèo, và thường bị nội chiến. Mặc dù các thuộc địa này có nhiều tài nguyên thiên nhiên, sự đói nghèo và xung đột ở Phi châu là kết quả trực tiếp do sự tráo trở của Tàu. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho nhiều người dân địa phương. Nhưng khi khởi công thì Tàu lại xuất cảng đội quân cả triệu công nhân qua để làm. Thay vì thuê Kiến trúc sư, Kỹ sư, công nhân, xe tải, tại địa phương, Tàu đưa dân Tàu qua tối đa, chỉ thuê dân địa phương ở mức tối thiểu.
Tác giả của quyển sách Safari của Tàu (China Safari) mô tả tình trạng ở Sudan như sau:
Người Tàu khoan dầu và bơm dầu vào ống dẫn của Tàu đưa lên tàu của Tàu để chở về Tàu dưới sự bảo vệ của nhân viên Tàu. Công nhân Tàu làm đường làm cầu và xây đập nước khổng lồ khiến nhiều chục ngàn dân địa phương và nhiều ngàn điền chủ phải di tản. Nông dân Tàu tự sản xuất thực phẩm cung cấp cho đội quân lao động Tàu, hoặc nhập cảng các thực phẩm khác từ Tàu. Tàu cũng trang bị vũ khí cho các lãnh tụ tồi tệ địa phương để phạm tội ác với con người, và bảo vệ cái chế độ đó trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.
Và đây là âm mưu của Tàu mà ít ai để ý. Ngoài mục đích thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Bắc Kinh còn có kế hoạch xuất cảng nhiều triệu dân Tàu qua các xứ thuộc địa ở Phi Châu và Nam Mỹ để giảm sức ép do dân số quá đông ở Tàu. Trong quyển China Safari, một khoa học gia Tàu đã giải thích kế hoạch đổ bộ dân Tàu như sau: Chúng tôi có 600 con sông ở Tàu mà hết 400 sông kể như chết vì ô nhiễm trầm trọng… Chúng tôi phải dời ít nhất 300 triệu dân qua Phi Châu thì may ra mới giải quyết được tình trạng.
Và đây là một thí dụ nhỏ về việc Tàu chơi ép để xuất cảng dân qua Đại lục Đen: Khi Nambia không thể trả nợ, mấy tay cho vay cắt cổ ở Bắc Kinh ép Nambia phải nhận nhiều ngàn gia đình Tàu qua định cư. Bí mật này được tiết lộ bởi WikiLeaks; và không cần nói cũng biết là khi tin này xì ra, dân Nambia vô cùng phẫn nộ.
Có thể bạn cũng nổi điên nếu Tàu cũng ép Mỹ phải nhận di dân như vậy.
Thử nghĩ xem, nếu vài tỉ đô la có thể khiến Tàu đưa được vài ngàn gia đình qua định cư ở Nambia, thì nước Mỹ phải nhận bao nhiêu trăm ngàn dân Tàu để trừ số nợ hai ngàn tỉ? Các tiểu bang như Montana và Wyoming còn rộng lắm mà phải không?
Sau đây là sự mô tả của nhà báo có tiếng Andrew Malone về kế hoạch biến Phi châu thành của Tàu: Một cách âm thầm, bảy trăm năm chục ngàn dân Tàu đã định cư ở Phi châu trong một thập niên qua. Và vẫn còn tiếp tục. Kế hoạch này đã được các giới chức Tàu tính toán cẩn thận. Một chuyên gia ước tính là Tàu cần phải đưa ba trăm triệu dân qua Phi châu để giải quyết nạn nhân mãn và ô nhiễm.
Kế hoạch có vẻ như đang tiến hành tốt đẹp. Cờ Tàu đang bay khắp nơi ở Phi châu. Những hợp đồng béo bở đang được ký kết để mua các thương phẩm như dầu, platinum, vàng, và khoáng chất. Các Tòa Đại sứ mới đang được xây và các đường bay đang được thành lập. Thành phần thượng lưu Tàu ở Phi châu hiện diện khắp nơi, đi mua sắm ở những cửa hàng đắt tiền, lái xe Mercedes và BMW, cho con học  trường tư riêng biệt…
Ở khắp nơi trên đại lục đẹp đẽ này, dân Tàu đang tràn vào như cơn nước lũ… Các khu đô thị biệt lập có hàng rào bao bọc đang mọc lên khắp nơi.
Người da đen không được bén mảng. Ngay cả những quần áo đặc thù Phi châu bày ở tiệm cũng được nhập cảng từ Tàu, mang nhãn "Made in China".
Từ lời nhận xét gay gắt trên của Malone, bạn có thể thấy được phần nào rằng Tàu không chỉ xuất cảng công nhân xây dựng qua Phi Châu, Á Châu, và Nam Mỹ, mà Tàu còn đưa qua nông dân, thương nhân, và cả gái điếm!
Để dễ cảm nhận được sự xâm chiếm đất đai của Tàu, ta hãy giả sử rằng Chính phủ Mỹ tịch thu vài triệu mẫu đất canh tác tốt ở Iowa và Nebraska đem cho Tàu, đuổi nông dân ở đó đi chỗ khác chơi, rồi phân chia vùng cho Tàu ở riêng, ăn uống riêng. Bạn thử nghĩ xem dân Mỹ sẽ phẫn nộ lên tới mức nào? Đó chính là điều đang xảy ra ở Phi châu, nơi đã có hơn một triệu nông dân Tàu. Đúng vậy, hơn một triệu nông dân Tàu đang cày đất Phi châu sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Tàu nuôi dân Tàu – ngay trong khi dân địa phương đang đói nghèo.
Đây là một sự thực cay đắng trong việc chiếm đất Phi châu của Tàu: Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm hơn 7 triệu mẫu dầu cọ (palm oil) tốt của Congo để làm xăng hữu cơ.
Ở Zambia các nông trại Tàu đã sản xuất một phần tư số trứng được tiêu thụ ở thủ đô Lusaka. Ở Zimbabwe, theo báo Weekly Standard thì chế độ của Mugabe đã cho không Tàu những trang trại trước kia của người da trắng. Trong khi đó Con ngựa thành Troy mang cái tên mai mỉa "Nông trại Hữu nghị" đang được sử dụng ở các xứ như Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania, và Tanzania để chiếm những khu nhỏ hơn hầu tránh bị để ý.
Chiếm thị trường Phi châu và Châu Mỹ La tinh
Cùng với cơn lũ nông dân Tàu, nhiều đợt con buôn Tàu cũng tràn vào Phi châu và Châu Mỹ La tinh. Một số mang theo cơn lũ hàng Tàu vào các thành phố lớn như Kinshasa, Kampala, Lagos, Lima, và Santiago. Một số khác mạo hiểm hơn, đến lập nghiệp ở các nơi xa xôi đang có các công trình xây cất của Tàu khắp Phi châu và Nam Mỹ.
Về chuyện gái điếm Tàu thì, giống như các công ty Tàu hạ giá thật thấp để tiêu diệt đối phương, các cô sống về đêm ở các quán rượu và nhà chứa cũng dùng cách rẻ tiền để loại đối thủ cạnh tranh. Các tác giả của quyển China Safari mô tả về tình trạng ở xứ nhiều gỗ Cameroon như sau:
"Gái điếm Tàu chỉ đòi có 2,000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô địa phương thì phải trên 5,000 mới chịu lên giường".
Và đây lại thêm một chi tiết buồn cười nữa về lý do kinh tế khiến dân Tàu bỏ xứ ra đi: Khi cảnh sát giải thoát được một nhóm các cô do các tay buôn người đưa vào Congo-Brazzaville để làm điếm, những cô này lại nhất định đòi ở lại. Lý do là các cô kiếm được khá tiền hơn và được đối xử tốt hơn khi ở quê nhà Tứ Xuyên (Sichuan). Thì ra làm điếm ở xứ Congo xa xôi còn khá hơn làm ruộng ở quê Rồng.
Tàu xuất cảng sàn gỗ giết người và rác độc hại
Các công ty Tàu trả lương công nhân rất thấp và bắt họ làm việc nhiều giờ; làm sao đòi hỏi họ làm tốt hơn ở nước ngoài? Với 6,700 công nhân mỏ bị tai nạn chết mỗi năm (17 người một ngày)… làm sao trông mong được các công ty Tàu làm khá hơn ở các nơi khác trên thế giới? Tàu đã tàn phá hệ sinh thái nước Tàu trong quá trình hiện đại hóa nhanh chóng; làm sao ta có thể tin là Tàu sẽ tôn trọng môi trường như các nước Tây phương? – Weran Jiang, Đại Học Alberta
Với công nhân xây dựng, lái buôn, gái điếm, nông dân, hoặc cơn lũ hàng rẻ tiền đang khiến các cơ sở thương mại địa phương phải dẹp tiệm, Tàu đang xuất cảng các vấn nạn kinh tế và môi trường của họ qua các thuộc địa mới, đồng thời đẩy người dân bản xứ sâu vào hàng ngũ những người nhận cứu trợ hoặc phải đi ăn xin. Nhưng đây không phải là những hàng xuất cảng duy nhất.
Tàu cũng đang xuất cảng sự coi thường công nhân và sự coi thường môi trường. Như Giáo sư Weran Jiang đã nói rõ, không có gì phải ngạc nhiên. Bởi vì các kế hoạch gia Tàu ở Bắc Kinh còn chẳng chịu bảo vệ công nhân và môi trường của chính họ, thì làm sao trông mong là họ tử tế với mấy nơi khác như mỏ cobalt ở Congo, rừng ở Gabon, mỏ bạc ở Peru, hay mỏ đồng ở Zambia?
Sự trâng tráo của Tàu khi tàn phá đất thuộc địa có vẻ như không có giới hạn. Ta hãy xem chuyện gì đã xảy ra khi công ty quốc doanh thuộc hàng lớn nhất của Tàu là Sinopec vào Gabon để tìm dầu. Năm 2002 Chính phủ Gabon đã phân định một phần tư diện tích quốc gia toàn rừng nguyên sinh là vùng thiên nhiên cần được bảo vệ. Nhưng khi Sinopec vào Gabon tìm dầu, Sinopec bắt đầu ngay giữa khu rừng, đào bới ủi đất làm đường chằng chịt ngang dọc, đặt mìn tàn phá bừa bãi – mà chỉ bị chính quyền khẻ tay nhẹ.
Cũng như "kim cương máu" để mua vũ khí Tàu tàn sát người dân vô tội ở Congo, tiền bán gỗ cho Tàu được dùng để tài trợ và mua vũ khí cho cuộc nội chiến đẫm máu.
Người hùng trên yên ngựa đâu rồi?
Ở Nambia khi những công nhân bị đối xử tệ lên tiếng than phiền thì bị bảo rằng "hãy cố chịu đựng để đời con cháu được khá hơn". Ở Kenya, khi bị hạn hán trầm trọng, dân chúng chặn công nhân làm đường để đòi được lấy nước uống từ một cái giếng duy nhất trong khu vực Tàu đang thi công – Africa News
Không khí sợ hãi và ghê tởm bao trùm các xưởng và mỏ của các ông chủ Tàu ở Phi châu và Nam Mỹ, vì giống như ở Tàu, làm việc nhiều giờ, lương thấp, thiếu an toàn, và những ông sếp tàn ác – cùng với việc đổ bừa bãi đủ thứ chất thải độc hại vào môi trường chung quanh.
Chút chi tiết đẫm máu: Khi các công nhân ở mỏ than Collum Coal Mine miền Nam Zambia lên tiếng than phiền về lương thấp và điều kiện làm việc thiếu an toàn, ông sếp Tàu hung bạo dùng súng shotgun bắn gục 11 người. Người hùng trên yên ngựa của Clint Eastwood đâu rồi?
Vụ bắn này không phải là riêng lẻ. Chỉ vài tháng trước đó ở một mỏ khác ở Zambia, cuộc đình công trở thành cuộc bạo động khi một sếp Tàu bắn vào đám đông. Dĩ nhiên Bộ Ngoại giao ở Bắc Kinh gọi cuộc thảm sát chỉ là "sự sai lầm". Bạn nghĩ sao?
Sự vô đạo đức của Tàu làm hại Tây phương
Trong 640 triệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới, khoảng 100 triệu ở Phi châu –Baffour Dokyi Amoa, Pambuzaka News
Dù bị thiệt hại đủ thứ, câu hỏi là tại sao nhiều nước Phi châu, Á châu, và Châu Mỹ La tinh lại mở rộng vòng tay với Tàu? Có nhiều câu trả lời, và câu trả lời tùy vào cái xứ đó thuộc loại nào.
Loại địa ngục Phi châu nơi lãnh tụ là những kẻ vũ trang, sát nhân, hoặc những lãnh tụ "dân chủ" trá hình với thùng phiếu bị tráo và dân bị bầu dưới họng súng. Những chế độ đểu cáng như Angola, Sudan, và Zimbabwe luôn luôn ở đầu bảng.
Ở những xứ này và nhiều xứ Phi châu và Nam Mỹ khác, nơi nền dân chủ yếu và lãnh tụ quân sự mạnh, thực dân Tàu áp dụng khẩu hiệu lạnh xương sống do chính Thủ tướng Tàu Ôn Gia Bảo thốt ra ở Nghị viện Gabon: "Chỉ buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả".
Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền ngoại quốc nào mà không cần biết chính quyền ấy tàn ác bạo ngược hoặc thối nát đến đâu. Tàu hoàn toàn không hề chỉ trích hay không hề đặt ra một điều kiện nào về nhân quyền hoặc sổ sách minh bạch.
Vậy ta có thể thấy ngay rằng chủ trương vô đạo đức của Tàu trong lãnh vực ngoại giao cho Tàu một lợi thế rất lớn so với các nước văn minh như Mỹ, Anh, Pháp, và Nhật. Những nước văn minh hành động riêng lẻ hoặc qua một cơ chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc, dùng các vũ khí ngoại giao như cấm vận kinh tế, phong tỏa tài khoản, và cắt viện trợ, để buộc các bạo chúa phải bớt hung hăng. Nhưng trong khi các nước văn minh tạo sức ép lên các bạo chúa thì Tàu lén luồn vào bằng cửa sau.
Khi Mỹ ngưng giao thương với Sudan vì quân đội Ả Rập của nước này đang giết người da đen ở Darfur; khi Liên Hiệp Quốc cấm vận vũ khí đối với Ivory Coast hay Sierra Leone; khi Âu châu cố gắng tạo sức ép lên Eritrea hay Somalia; ngay cả khi gần như toàn thế giới đang đòi lãnh tụ độc tài Robert Mugabe của Zimbabwe phải tôn trọng kết quả cuộc bầu cử, thì Bắc Kinh lợi dụng cơ hội nhảy vào, cung cấp cho các bạo chúa này đủ thứ, từ vũ khí cá nhân và chiến đấu cơ phản lực đến máy vi tính và các phương tiện truyền thông.
Đây là một thí dụ cụ thể về việc "đổi máu lấy dầu" ở Dafur, trong đó vũ khí dùng để tàn sát dân là do Tàu cung cấp. BBC mô tả trong tài liệu "Cánh đồng thảm sát mới" như sau:
Nhiều ngàn phụ nữ và trẻ em bị hiếp dâm một cách có tổ chức ở Dafur trong khi các người chồng, người anh, và con trai của họ bị giết thê thảm… Chính quyền thả bom trước rồi lính tràn vào làng mạc Phi châu trên lưng lạc đà, ngựa, và xe tải… Nhiều làng bị tấn công tới năm lần.
Một phụ nữ tên Kalima… khóc than gọi chồng khi chồng cô bị đám lính giết, còn đứa con nhỏ 3 tuổi trên tay cô thì bị đám lính giật ra rồi thiêu sống tại chỗ. Bản thân cô bị đè ra hiếp dâm tập thể.
Như vậy, trong khi chúng ta ở các nước tự do dân chủ tôn trọng đạo đức thì Tàu lợi dụng cơ hội để thu hoạch kinh tế, bằng cách cung cấp AK47 cho nhiều ngàn lính trẻ con Phi châu ở Liberia, Nigeria và Sierra Leone – trong khi máy ủi đất của Tàu vùi nhiều ngàn tử thi dưới những cánh đồng thảm sát ở Dafur.
Còn nước Úc? Thế giới sụp đổ
Công ty China Guangdong Nuclear Power Holding Co… muốn mua quyền kiểm soát công ty Energy Metals Ltd. của Úc với giá 83.6 triệu đô la Úc.
Đây là một phần làn sóng đầu tư của Tàu vào tài nguyên thiên nhiên của Úc. Việc Công ty quốc doanh CGNPH muốn mua 70% chương trình khai thác uranium của Bigrlyi ở khu vực phía Bắc nước Úc là dấu hiệu đầu tiên cho thấy Tàu muốn lấn vào nước sản xuất uranium lớn nhất thế giới.
Tàu tỏ ý muốn mua công ty Úc giữa lúc liên hệ Úc-Tàu xuống mức thấp.
Tháng vừa rồi Tàu giam giữ bốn nhân viên Anh-Úc của Công ty Rio Tinto Ltd., trong đó có công dân Úc Stern Hu, với tội hối lộ và vi phạm bí mật quốc gia. Nhiều chính trị gia và bình luận gia không an tâm với việc Tàu muốn đầu tư lớn vào khu vực khai thác mỏ của Úc – The Wall Strett Journal.
Điều ngạc nhiên về kế hoạch thực dân của Tàu là làm sao ngay cả các nền kinh tế phát triển và có cơ cấu dân chủ vững mạnh như Úc, Brazil, và Nam Phi, cũng bị đồng tiền Tàu lôi kéo.
Ta hãy xem nước Úc. Dân Úc có trình độ giáo dục cao, tay nghề vững, và gần như có đủ loại tài nguyên thiên nhiên cần thiết để trở thành một trung tâm kỹ nghệ mạnh. Nhưng thay vì phát triển các ngành kỹ nghệ sử dụng tài nguyên sẵn có để sản xuất hàng tiêu dùng, các lãnh đạo thiển cận lại cho Tàu vào mua tài nguyên, đào những kho tàng khổng lồ để đem về các xưởng của Tàu.
Chỉ trong vài năm qua, các công ty Tàu như Yangzhou Coal Mining, China Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, China Metalurgical, và Shanghai Baosteel, đã được những hợp đồng khai thác tài nguyên vĩ đại. Dù trong ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc bỗng giàu to, nhưng về đường dài nước Úc sẽ lâm cảnh nghèo khó khi các mỏ bị vét sạch.
Ngay cả trong ngắn hạn nước Úc cũng đang bị thiệt thòi. Bởi vì sau khi Tàu dùng nguyên liệu của Úc sản xuất thành hàng hóa rồi đem ngược trở qua Úc bán, Úc bị thâm thủng mậu dịch với Tàu – mặc dù Úc có nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú.
Cả hai nước Brazil và Nam Phi cũng tương tự – nhưng yếu hơn. Cả hai đều ngồi trên những kho tàng  phong phú. Cả hai đều có giới trung lưu và đều có nhiều cơ hội gia nhập hàng ngũ những nước kỹ nghệ. Nhưng cả hai lại cho Tàu lấy quá nhiều tài nguyên thiên nhiên và vì vậy bị thâm thủng mậu dịch với Tàu.
Chẳng hạn như ở Brazil và chỉ trong ngành dầu lửa, Công ty quốc doanh Sinopec của Tàu đã đổ vào 7 tỉ đô la để mua phần lớn số dầu dự trữ khổng lồ ở Santos Basin. Và đó không phải là điều duy nhất: Sinopec còn cho Công ty Petrobras của Chính phủ Brazil vay 10 tỉ đô la để đổi lại, Sinopec được quyền mua 10,000 thùng dầu thô mỗi ngày trong 10 năm với giá  thấp, dưới mức đáy. John Pomfret của báo The Washington Post đã vẽ bức tranh toàn cảnh "Chinamax" như sau:
Dọc theo dải cát vàng dài 175 dặm ở bờ biển Dại Tây Dương phía bắc Rio de Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Đi qua khỏi những hải cảng lớn nơi những tàu khổng lồ của Tàu đang lấy quặng sắt hoặc lấy dầu chở về Bắc Kinh, là một thành phố lớn gấp đôi Manhattan với các hãng xưởng đang mọc lên. Nhiều công trình này được xây dựng với tiền đầu tư của Tàu: xưởng luyện thép, công ty vận chuyển, xưởng xe hơi, xưởng sản xuất dụng cụ khai thác dầu và khí đốt… Sự đầu tư vào Brazil cho thấy kế hoạch "hướng ngoại" của Tàu để bảo đảm nguồn cung cấp tài nguyên thiên nhiên và để làm chậm sự phát triển của các công ty thuộc chính quyền địa phương.
Tổng thống Nam Phi Thabo Mbeki tỏ ý lo ngại về sự xâm lấn của thực dân Tàu: "Nếu Nam Phi chỉ xuất cảng nguyên liệu thô qua Tàu và nhập cảng hàng thành phẩm từ Tàu, Phi châu sẽ bị kẹt mãi mãi trong điều kiện kém phát triển".
Dù là nước Úc văn minh, Congo loạn lạc, Nam Phi đang phát triển, hay là Zimbabwe độc tài, tất cả các nước này cùng giống nhau ở một điểm: Tàu đang bóc lột có kế hoạch các kho báu của họ.
Và sau khi các kho báu bị cưa, bị xúc, và bị hốt sạch, những thuộc địa này chỉ còn là những cái vỏ rỗng, không còn cơ hội để trở thành quốc gia kỹ nghệ với khả năng tạo nhiều việc làm mà đúng ra họ đã có thể được hưởng nếu họ không là thuộc địa của Tàu.
Đại bàng Mỹ biến thành chim bồ câu lớn nhất thế giới
Con Rồng sản xuất rất tham ăn. Con Rồng thuộc địa không ngưng nghỉ. Đại bàng Mỹ thì ngủ quên – Ron Vara.
Kết quả sau cùng là Tàu có kế hoạch chiếm đủ nguyên liệu cho các nhà máy Tàu chạy đều. Còn thế giới thì không. Trong khi đội quân triệu người của Tàu tràn đi khắp Phi châu, Á châu, và Châu Mỹ La tinh để thực hiện kế hoạch thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường, Đại bàng Mỹ vẫn còn đậu dưới đất, Âu châu không dám đối diện sự thật, và Nhật Bản thì bất lực vì quá sợ hãi. Nhưng trước kia đâu đến nỗi như vậy – ít ra là với nước Mỹ.
Nước Mỹ đã từng là bậc thầy trong việc sử dụng "sức mạnh mềm" trên thế giới qua các công tác cứu trợ, ngoại giao, và viện trợ quân sự. Nhưng giờ thì Đại bàng Mỹ đã biến thành chim bồ câu; chúng ta đang gửi Peace Corps đến giúp những quốc gia mắc nợ ít hơn chúng ta, và chúng ta đang núp trong những trại lính ở những xứ mà chúng ta không nên đến. Đã đến lúc chúng ta và thế giới phải tỉnh dậy – và đứng lên chống lại – cái đế quốc thực dân đang hiện diện ngay giữa chúng ta. Một lần nữa, như Peter Finch đã nói một cách hùng hồn rằng, thế giới văn minh phải mở tung cánh cửa phía Đông mà gào to lên rằng, "Giận lắm rồi, không thể nào chịu nổi nữa".
Bởi vì nếu chúng ta không vùng lên, "việc cấm vận" tài nguyên thiên nhiên mà Tàu đang áp dụng trên thế giới qua kế hoạch thực dân sẽ là dây thòng lọng siết cổ tất cả các nền kinh tế thế giới.
  Với thời gian, khi đế quốc Tàu ngày càng thâu tóm được nhiều hơn các nguồn tài nguyên thiên nhiên quý hiếm để thỏa mãn cơn thèm khát của Tàu, dây thòng lọng sẽ càng siết chặt vào cổ của Mỹ, Âu châu, Nhật, Nam Hàn, và các nước khác.
P.N & G.A. - Nguồn: diendantheky.net